CẢM XÚC TRONG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM
Các bạn đồng nghiệp 12B và toàn khóa Hải Hậu A 88-91 thân mến!
Năm
nào cũng vậy, khi không khí náo nức của buổi tựu trường vừa kịp lắng xuống thì
chúng ta lại bận rộn, cố gắng lập nhiều thành tích chào mừng ngày lễ tôn vinh
các thầy cô giáo 20/11. Trong ngày này, được nhận những bông hoa điểm 10, được
đón những vần thơ hay, những câu văn đẹp hàm chứa lòng biết ơn sâu sắc của các
em học sinh, mỗi giáo viên chúng tôi như được tiếp thêm sức sống, như được dồn
thêm bầu máu nóng, lòng nhiệt huyết để yêu trường yêu lớp nhiều hơn.
Bao
nhiêu năm tháng đã trôi qua, nhưng những kỷ niệm về bạn bè, trường lớp, về hình
ảnh những người thầy vẫn rõ nét, vẫn vẹn nguyên trong tâm trí mỗi chúng ta. Vốn
trí thức của nhân loại mà thầy là người đầu tiên gợi mở đã giúp ta tự tin tiếp
bước trên đường học, đường đời. Bài học về tình thương yêu mà các thầy đã dạy
cho chúng ta chính bằng hành động của mình đã trở thành báu vật tinh thần mà
chúng ta có được trong cuộc đời, giúp chúng ta biết khóc, biết cười trước những
cảnh đời, biết đứng lên khi té ngã, biết nhặt lấy cây gai trên đường để bảo vệ
bàn chân của người kế tiếp. Chính các thầy đã dạy cho chúng ta biết lắng nghe
tất cả mọi người, biết gạn đục khơi trong, biết sàng lọc những gì tốt đẹp nhất.
Chính các thầy đã dạy cho chúng ta rằng: Có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người
trả giá cao nhất nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn
mình. Cuộc đời của các thầy đã đưa biết bao người qua dòng sông trí thức. Dòng
sông cứ êm trôi. Tóc thầy cứ bạc theo năm tháng nhưng luôn vững tay chèo chống
và hết lòng vì thế hệ mai sau.
Vâng,
theo bước chân của thầy, tôi đến với nghề dạy học bởi nhiều lẽ. Nhưng quan
trọng nhất là vì tôi yêu những ánh mắt biết nói của học trò; tôi quý vẻ bỡ ngỡ
mà đầy tò mò, ham hiểu biết, ưa khám phá thế giới của những con số , bài thơ,
nốt nhạc, .. của các em. Tôi muốn thấy cái vươn vai Phù Đông trong hành trình hoàn thiện nhân cách của
từng lớp măng non; tôi muốn được là một nấc thang trong bước đường đi tới vinh
quang của các em. Vì thế tôi đã có mặt ở đây dưới mái trường đầy thân thiện
này.
Tôi
đón chào ngày 20/11 với rất nhiều cảm xúc đan xen. Trước kho tri thức kì vĩ của
nhân loại tôi mãi mãi là người học trò nhỏ bé, cùng với sự cần mẫn của cá nhân,
tôi cần những lời chỉ bảo của quý thầy cô giáo . Tôi khắc cốt ghi tâm lời dạy của
những người đi trước đã ,đang và sẽ dìu dắt tôi trên con đường dạy học. Xin
được cảm ơn cuộc đời đã sinh ra tôi và trao cho tôi trọng trách trồng người..
cũng như bao bạn bè đồng nghiệp, tôi tự hào vì mình là một kĩ sư tâm hồn, là
người kiến tạo tương lai. Và tôi luôn tâm đắc với câu nói :
Thầy
ơi ! lòng sông sâu con sào dài đo được, lòng người đưa đò ai đo được sự bao la.
Tuy
vẫn còn đó, đôi điều đáng tiếc, khi một vài cánh én mệt mỏi lạc đàn có rơi
xuống biển Đông, song cũng không hề ảnh hưởng đến mùa xuân của nhân loại.
Bao người khách đã sang sông, bao khát vọng đã
vào bờ, bao ước mơ đã trở thành sự thực. Giờ là lúc chúng ta nhìn lại dòng sông
xưa, nhìn lại hình tượng cao đẹp của người thầy và nhìn lại chính mình. Và cũng
chính lúc này, xin được dành những lời tốt đẹp nhất, những tình cảm thiêng
liêng nhất, lòng biết ơn trân trọng nhất tới các thầy các cô của bao thế hệ học
trò, trong đó có tôi và các bạn luôn tự hào vì sự nghiệp trồng người.